Cuối cùng thì chuyến đi chờ đợi bao lâu cũng đến. Lên đường thôi.
An Lâm Retreat Ninh Vân Bay – Nha Trang.

Đặt phòng, ngày xưa thì mình hay lọ mọ nhưng giờ đã có thánh Phạm Liên bên cạnh, chị là một người mình tình cờ gặp trong các group du lịch khi tìm phòng cho chuyến Quảng Bình. Chị hơn mình những 4 tuổi mà mình hồn nhiên kêu chị bằng em. Ngọt sơn sớt. Nhưng qua cách làm việc mình chợt cảm thấy, người có kinh nghiệm như này không thể ít tuổi hơn mình được và mình nhắn hỏi: Em êi, em là em chị hay chị là em em? Ôi rồi ôi, chao ơi là ngại. Nhưng không sao, “bé Phạm Liên” của mình ngày nào giờ đã trở thành trợ thủ đắc lực, đứng sau mọi chuyến đi của mình. Mọi thứ, mọi nơi mình đi, mình đều hỏi chị. Có hàng trăm công ti lữ hành ngoài kia, nhưng để tìm được người có tâm như chị thì mình không muốn bỏ thêm công sức ra tìm vì mình thấy rồi.
Và chuyến đi lần này, mình vẫn hỏi chị như một thông lệ. Và vẫn như mọi thông lệ, nó rất tuyệt vời, nó hoàn hảo từng chi tiết. Hài lòng tuyệt đối. Một sự hài lòng từ trong ra đến ngoài. Phòng ốc, vé máy bay, giờ bay, tất cả đểu được điều chỉnh kĩ càng và thuận tiện nhất có thể.
Combo của mình trọn gói bao gồm: Vé máy bay khứ hồi Vietnam Airlines, tiền phòng cho 3 ngày 2 đêm tại An Lâm Retreat Ninh Vân Bay, đón tiễn sân bay bằng Limousine của Resort và cano từ đất liền ra đảo, ăn sáng các ngày và 1 bữa ăn chính cho mỗi ngày lưu trú. Bonus thêm liệu trình 60 phút Spa.

Chờ đợi không bao giờ là mệt mỏi khi chúng ta biết tận dụng những thứ xung quanh. Có thể đi ngắm nghía các quầy hàng lưu niệm, xem giá cả các mặt hàng, đọc sách hoặc ngồi ghế massage.

Những thứ như thế này nên chuẩn bị trước từ nhà, shortcut màn hình lại và cứ thế mang thẳng đến sân bay thôi!

Một chiếc ảnh xinh xắn trên máy bay với chiếc bông tai hình máy bay.

Lần này mình hạ cánh sân bay Cam Ranh vào ban ngày, lần trước đó mình đi vào ban đêm nên dù biết sân bay Cam Ranh là sân bay nằm bên bờ biển đẹp nhất Vịnh Bắc Bộ mà lần này mới được nhìn toàn cảnh. Quả thực rất đẹp nhưng khi đó máy mình hết pin nên không chụp được.

Khi máy bay vừa hạ cánh thì đã có người của Resort gọi để đón bạn. Quãng đường từ sân bay tới khu nhà chờ của Resort trong đất liền là 50km, đi qua thành phố Nha Trang luôn.

Đi qua quãng đường này, đường Trần Phú, thành phố Nha Trang, chợt ùa về bao kỉ niệm. Mới đó mà đã bao năm trôi qua. Lúc đó còn là sinh viên, cả nhà thuê một căn phòng trong hẻm chỉ với giá 280 ngàn 4 người ở vừa và ngày ngày đi bộ ra biển, thuê một chiếc xe đi lòng vòng thành phố và đi ăn những món ăn vặt. Hát nghêu ngao như những chú chim tự do.
Đi qua những nét vạch kẻ đường còn nhớ như in hình bóng chị gái dắt hai em qua đường vì bị sóng biển đánh bay mất kính. Ôi những ngày tháng thật sự không thể nào quên.
Mùa dịch Covid nên cả xe chỉ có nhà mình. Thấy tội nghiệp cái xe quá chừng, và thấy thật sự tội cho những người làm kinh doanh du lịch mùa này, quả là họ đang phải chịu thua thiệt rất lớn.

Đến nơi rồi, và chúng mình check in ở nhà chờ của An Lâm. Các thủ tục bao gồm đo thân nhiệt và điền tờ khai y tế lẫn xịt khử trùng. Được mời nước đường xả, rất tốt cho người vừa đi tàu xe mệt mỏi nhé.

Và chúng mình đã đến khách sạn sau 15 phút di chuyển từ nhà chờ bằng Cano. Nhìn từ xa thấy đây quả là một nơi tách biệt với thế giới bên ngoài. Chỉ có biển và sóng vỗ với những rặng rocky trông thật giống Robinson ngoài đảo hoang.

Resort chào đón bạn bằng những nụ cười thật thân thiện và món đồ tráng miệng dễ thương như thế này. Nước ép chanh leo đặc sánh và xiên quả, hơi chua nhưng mà mình thấy thật sự bắt mắt. Gió trời lồng lộng khiến tóc mình không thể ngừng bay…

Xong xuôi, quản gia dẫn nhà mình lên phòng. Tự nhiên có cái tên gọi là quản gia nghe cứ kì kì sao ấy. Nhưng thôi, khá dễ thương và hướng về phong cách gia đình. Mình nghĩ vậy.

Và đây là căn phòng mình ở. Hạng Bay View Pool Villa. Phòng có bể bơi riêng cùng toàn bộ tiện nghi. Tất cả đồ đều bằng gỗ thiên nhiên rất đẹp và thơ mộng.

Lại lần nữa bắt gặp chiếc bồn Jacuzzi trong truyền thuyết, và thực sự nó vẫn đẹp tuyệt vời với ánh sáng tự nhiên, vừa có thể tắm bồn, vừa có thể tắm nắng. Resort chuẩn bị sẵn muối tắm trong phòng.

Trước khi đi bơi không quên tạo dáng chút xíu.

Bộ đồ bơi mua từ mấy tháng chưa dám cắt mác chỉ để dành riêng cho chuyến đi này. Tấm lưng trần to sụ cũng đã được tập luyện đều đặn để đỡ giống cái phản nhưng đại loại vẫn chỉ được 20-30%. Thôi có gì ngắm đó vậy.

Và kết quả của đồ bơi lồng lộn lẫn kính bơi, mũ bơi tươm tất là đã bơi được trọn vẹn vài vòng bể. Không thấy đau tay hay gì, không biết có phải bơi không đúng hay không mà không đau người. Nhưng chắc chắn là có nổi. Ý định là đi tắm biển nhưng mà biển buổi chiều rất đục và nước rút cạn. Kết luận lại là đi bơi bể và nhìn ra biển. Tuy nhiên, thật lòng mà nói mình rất sợ biển vì biển không có giới hạn. Sẽ là thoải mái hơn khi ở trong chiếc bể 1,4 m toàn bể này. Như kiểu An Lâm xây bể bơi cho riêng mình vậy.

Bữa tối gồm có

Tráng miệng rất đẹp và ngon

Và kết thúc một ngày trọn vẹn ở đây. Ở An Lâm rất yên tĩnh và dường như một ngày kết thúc thật sớm. Không ồn ào, không náo nhiệt nhưng không kém phần sinh động và tích cực. Đến đây, cảm giác cơ thể được stretch out cực mạnh. Tất cả tâm hồn đều quay trở về với thiên nhiên…Chuyện cũ, chuyện mới đều tạm gác ở lại. Chỉ còn mình ta với những điều đang xảy đến ở xung quanh.
Với em quản gia Tiểu Bảo dễ thương và chú chó sô cô la chân ngắn, với chị phục vụ cực kì ngọt ngào và với những anh guide rảnh rỗi mùa dịch đầy những lo âu, hi vọng một ngày mai khách Tây lại trở về và công việc của anh lại đi vào quĩ đạo. Với những chiếc xà bông thơm lừng góc phòng nhỏ, và với những ngọn đèn mập mờ ngoài xa.

Nói thế chứ…nhớ công việc vô vàn. Khi ở đây mình chỉ muốn khóc vì nhớ công việc.
Ngày 1 xin kết thúc tại đây, và đi ngủ sớm để còn lấy sức cho một ngày mới.

Ngày thứ 2, thức dậy lúc 6.00 giờ sáng để đi bơi.

Chắc cả nhà giờ này còn đang ngủ vì hôm nay là thứ 7 mà. Tuy là thứ 7 nhưng mình vẫn có thể thức dậy sớm để hưởng trọn 1 ngày ở nơi đây.

Trước khi xuống biển thì mình khởi động bằng vài vòng chèo thuyền kayak.

Chắc phải đọc và tìm hiểu về cách chèo kayak vì cho đến nay mình vẫn chưa biết cách chèo thế nào cho hiệu quả. Mặc dù mỗi lần đi chèo với các anh huấn luyện viên kayak trên Vịnh Hạ Long mình đều hỏi các anh cách chèo. Đối với mình, không cần phải đặc biệt tài năng ở một lĩnh vực nào cả, chỉ cần mỗi thứ đang trao đến cho mình hãy làm nó thật tốt. Nỗi thất vọng thường đến ở việc bỏ lỡ hơn là việc không có được.
Chèo kayak xong thì cả nhà cùng đi tắm biển. Cả biển chỉ có một cặp đôi và 3 mẹ con. Bao giờ thì mới là cả biển chỉ có một cặp đôi là mình và ai đó nữa. Mọi người cứ giục lấy chồng đi thôi, và có người yêu đi, nhưng người yêu và chồng ở đâu thì mọi người không có nói. Thật tình, mình cũng không sốt ruột chuyện ấy bao giờ. Hữu xạ tự nhiên hương. Nhưng không biết làm thế nào để mọi người thôi quan tâm vấn đề cá nhân đó của mình (cười). Chỉ mong mọi người hãy tập trung vào thứ mình đang có nhiều hơn là thứ mình không có.
Thôi, bơi xong rồi, mình lên bờ. Tắm rửa và đi ăn sáng. Bath time của mình đến rồi. Resort hoàn toàn thiên nhiên, nên mọi thứ từ dầu gội, sữa tắm, muối tắm đều có hương thơm tự nhiên. Hoà với một chút nước âm ấm là mình đã có một sự thư giãn tuyệt vời.

Góc thần thánh mà mình cực kì thích trong căn phòng này. Ánh sáng dọi khắp nơi và không gian toả hương thơm ngát. Nước âm ấm thấm sâu vào từng tế bào. Mình ước có một ngôi nhà như thế này. Và mình sẽ cố gắng trong thầm lặng như mọi lần. Hihi! Thôi, về mặt đất đề còn đi ăn sáng.

Món ăn không thể thiếu trong bữa sáng ở bất kì nơi đâu. Dù đi học hay ở nhà, hay đi làm trong các cơ quan thì mình vẫn luôn giữ vững thói quen cà phê. Cà phê cũng là một liều thuốc cân bằng của tinh thần.

Sự cân bằng hay nói cách khác đó là sự bình yên là rất quan trọng. Dù ở bên cạnh ai, hay làm gì thì hãy tìm kiếm cho mình sự bình yên. Muốn làm tốt bất cứ một việc gì đầu tiên có lẽ không phải chỉ cần một kiến thức tốt mà còn cần một sự cân bằng tốt. Mình đang phải học cách cân bằng.

Ăn sáng xong, làm vài chục shoot hình cho hết cái tiền phòng. Mình rất thích chụp hình, mình không biện hộ cho sở thích đó của mình nhưng mình không phải người sống chết phải chụp hình. Mình chụp trong những khoảng thời gian nhất định. Và mình chụp khi tâm hồn nhuộm nắng. Mình thấy cần phải giữ lại những tấm hình, để khi mình đã già và trí nhớ không thể ghi nổi những điều mình đã làm qua thì mình vẫn có thể lưu lại những tháng ngày tươi đẹp này.

Sau đó, mình tiếp tục đi leo núi. Gọi là núi nhưng nó nằm ngay trong khuôn viên của resort và ngắn có một khúc thôi à. Mùa này là mùa cạn nên không có suối nước chảy qua, và thác khô. Phải cho đến mùa mưa thì sẽ vừa leo vừa thấy thác nước bên cạnh, sẽ trong mát hơn. Khi lên đến nơi, sẽ có những bể mà mùa nước là chứa nước suối tự nhiên. Có thể tắm nước suối bên cạnh tắm bể bơi và tắm biển.

Một chú kỳ nhông ngoan ngoãn, không lẩn trốn. Đứng im cho mình chụp hình. Mình không yêu động vật lắm đâu. Mình chỉ yêu sắc mầu và yêu những hiện tượng thôi. Nhưng thiên nhiên thật kỳ diệu. Nó chẳng phải làm việc gì cả, cứ đứng yên vậy thôi mà vẫn có thể nuôi sống hàng triệu sinh vật khác nhau.

Trekking xong rồi, giờ thì về phòng nghỉ ngơi thôi. Chắc là mình sẽ tắm một nhát rồi chiều đến đi Spa. Trong gói dịch vụ đã bao gồm. Tuy nhiên, chỉ được 2 người mà nhà mình có 3 nên mình sẽ nhường cho mẹ và em làm spa còn mình sẽ ở nhà cho yên tĩnh. Chuẩn bị cho các hoạt động vào buổi chiều. Chắc chỉ có bơi, bơi và bơi. Bơi xong sẽ đi đón hoàng hôn và chụp hình với hoàng hôn tại mấy điểm mà mình sẽ bật mí vào phần tiếp theo. Enjoy nhé cả nhà!

Chiều một mình mình bơi lội. Thấy giống trong phim The Legend of Blue Sea, câu chuyện tình lãng mạn kể về một mối tình vượt thời gian, đi từ truyền thuyết đến thực tế giữa người thật và người cá. Bộ phim truyền hình Hàn Quốc do diễn viên yêu thích của mình đóng, anh Lee Minho. Lúc anh Joon-Jea đi vắng thì Shim Chung hiện nguyên hình thành người cá và bơi ở bể bơi trong nhà cho nguôi nỗi nhớ về biển cả. Vì với người cá, nước là sự sống, nhưng vì tình yêu người cá đã đi đến nơi không phải chỗ của mình có thể sinh tồn để được ở bên cạnh người mình yêu, và tình yêu lúc này chính là sự cân bằng của người cá, còn bể nước là sự cân bằng giữa sự sống và tình yêu. Còn với mình, ở thời điểm hiện tại, điều gì là mấu chốt của sự cân bằng đây?

Tranh thủ đọc nốt quyển sách viết về freelance. Tác giả mô tả rất đúng tâm trạng của mình. Tuy nhiên khi đọc bất kì một thứ gì, đều nên nhớ kĩ, mỗi cuốn sách có một hoàn cảnh sáng tác riêng. Tác giả của cuốn sách bứt ra làm freelancer khi anh ấy đã có rất nhiều năm kinh nghiệm ở một toà soạn và đã làm việc rất chăm chỉ trong nhiều năm . Không thể dùng những triết lý của người chăm chỉ dùng cho người lười biếng được. Hãy thực tế!
Bơi xong mình muốn đi thăm căn nhà đắt giá nhất của resort – Tree top house, nhà trên ngọn cây. Giống như một cái tổ chim trên vách núi thì đúng hơn. Tree top có view cao nhất nhìn ra Vịnh, tổng cộng 100 bậc thang để lên được đến nơi và được bao bọc bởi những lùm cây và ngọn núi. Theo như lời giải thích bởi em quản gia của mình thì ở một vị trí cao nhất, người ta sẽ cảm thấy ít bị làm phiền nhất. Không gian riêng tư không những được tính và đo đạc bằng khoảng cách trên mặt phẳng mà còn được nâng tầm bởi độ cao. Gut zu wissen (thật tốt vì được biết). Phục trang rất kĩ lưỡng mà quên mang tripod. Nhưng thôi, không sao cả. Dùng tạm Tiểu Bảo Bối bên cạnh cũng được.

Tối đến sẽ có happy hour từ 8.30 – 9.30pm. Mình gọi một cốc Manhattan Coctail và ra ngồi cầu cảng ngắm các anh thả câu bắt cá.

Người con gái dễ trúng tiếng sét lần này có vẻ đã vững chãi hơn. Nhưng vẫn tự hỏi, liệu mình có đang bỏ lỡ điều gì không. Thôi kệ, quên gì thì lúc khác quay lại nhặt sau. Giờ cứ đi tiếp đã.
Ngồi xem cá một lúc thì gió thổi thiu thiu buồn ngủ. Và kết thúc ngày thứ 2 với một số chuyện không như ý.

Thôi ngày cuối rồi. Let it go! Let it behind! Let it be!

Cảnh vật cũng như đang nói lời tạm biệt với mình và mình cũng vậy. Mong sớm được quay lại đây.

Tạm biệt và hẹn gặp lại!
